MỘT BUỐI SÁNG VỚI BẠN TÔI
Chúng tôi chung sống trên cùng một thành phố, thế mà đã lâu rồi tôi mới có điều kiện gặp bạn tôi. Dáng người đậm đạp, mái tóc bạc trước tuổi, anh đang ngồi lom khom bên bàn cờ tướng cùng mấy ông bạn cao niên trong khu tập thể, thấy tôi xuất hiện đột ngột, anh mừng quá bỏ luôn ván cờ đang đánh dở, anh xin lỗi mọi người và quay sang với tôi, anh không nói câu nào nhưng nắm tay tôi thật chặt anh bắt tay lâu lắm. Ngần ấy cử chỉ đủ cho tôi biết anh nhớ tôi và mong tôi như thế nào rồi.
Từ ngày có quy hoạch mới, nhà anh từ trong hẻm sâu của khu tập thể bây giờ được ra mặt đường, mà lại là đường phố lớn nữa cơ chứ. Nhà ra mặt phố anh mở luôn quán bán hàng tạp hoá và bán nước chè.Lúc đầu quán của anh ở trong gian nhà bếp, nay anh đã tận dung năm mươi phân đất còn lại đầu hồi , anh biến nó thành một “siêu thị siêu mỏng”và gian hàng cũ anh chuyển thành quán cắt tóc gội đầu của cô con dâu. Mở quán bán nước, anh thường gọi điện cho tôi và nhắc lại mấy câu đồng giao “Đầu đường đại tá vá xe, giữa đường trung tá bán chè đỗ đen ....”.
Gặp tôi lần này, anh rót chén trà vừa pha đặc quánh, vừa nhấp vào môi đã thấy chát nơi cổ họng, người uống không quen có khi bị say chè. Nhìn anh lom khom rót nước cho mấy ông khách qua đường , người thì uống nước chè tươi tự tay anh hãm, người thì uống chè trà, người này anh đưa bao thuốc lá Vina, người kia anh đưa bao thuốc bạc hà mà không ai trả lại cả, như thể đủ biết anh đã thành thạo với thị hiếu của từng vị khách. Thấy anh bận rộn với khách, tôi cứ để vậy ngắm nhìn sự thành thạo của anh trong cái nghề tay chiêu này. Nói là tay chiêu vì tôi biết rõ anh ghét nhất sự tráo trở lừa lọc, bây giờ lại ngồi bán chén nước điếu thuốc lá để kiếm thêm năm xu một hào này, có lãi lờ gì đâu, mà muốn có lãi thì phải dối trá rồi, nếu không thì làm sao có thể kiếm được đồng rau đồng quà cho cháu nhỏ.
Sau một đợt phục vụ khách anh quay sang tôi:
-Thế nào, dạo này có khoẻ không. Anh mở đầu câu chuyện .
-Có khoẻ mới đến thăm ông được chứ , ông tưởng cứ như cái độ ông với tôi còn ở với nhau mà cứ kéo dài mãi thì có mà đi rồi. Tôi trả lời.
Anh bắt đầu hỏi tôi từ chuyện vợ, con rồi các cháu. Đúng là ở cùng nhau một thành phố nhưng chúng tôi ít có điều kiện thăm nhau nên bây giờ biết bao nhiêu chuyện để hỏi, để nói. Anh hỏi tôi một thôi một hồi, hầu như không để cho tôi kịp hỏi anh điều gì, hay là anh muốn dấu tôi không cho tôi hỏi câu nào. Lại một đợt mấy ông khách vào tiếp, anh ngừng hỏi tôi và rót nước, đưa thuốc cho khách, mấy ông khách lúc nãy trả tiền đứng dậy. Và may quá đúng lúc này bà vợ anh đi chợ về, chị nhìn tôi như vừa nhận ra người quen, chị chào và mời tôi vào nhà, như được thể anh kéo tôi vào nhà và bàn giao cái công việc bất đắc dĩ ấy cho vợ . Khi vào, anh không quên rót hai chén nước chè tươi mang vào nhà, tất nhiên là anh đã biết tôi bỏ thuốc lá từ cái dạo cá cược với anh bỏ thuốc trong một lần đi công tác cùng vị chỉ huy Tổng Cục cách đây đã hai chục năm rồi .
Nhâm nhi chén nước chè tươi anh khoe là tự tay anh hãm theo cách của xứ Nghệ quê anh. Nước xanh vị đậm uống vào hương vị thơm và đọng nơi chót lưỡi và cổ họng, mà nhiều lần chúng tôi cùng đi công tác với nhau qua nhà, mẹ anh vẫn hãm chè đãi chúng tôi.
Bây giờ thì đến lượt tôi giành lấy thời cơ để hỏi anh về chuyện gia đình chuyện các cháu. Chuyện nhà anh, tôi hỏi nhiều nhưng hình như anh cố né tránh, anh cứ để tôi hỏi, hỏi nhiều lắm , mà anh chẳng trả lời gì cả, anh cứ ậm à ậm ừ cho qua chuyện . Bất chợt tôi quay sang nhìn anh, đến bây giờ thì anh làm tôi bất ngờ thực sự, tôi sững sờ nhìn thấy mắt anh đỏ lên. Hai cánh mũi anh phập phồng, mũi anh bình thường đã to bây giờ lại đỏ ửng lên, trong khoé mắt đã xuất hiện ngấn lệ . Tôi thấy có cái gì đấy chạnh lòng và không muốn hỏi thêm câu nào nữa. Thấy bất tiện tôi chuyển đề tài. Nhìn những đồ dùng trong nhà anh bây giờ có vẻ thay đổi nhiều và như vậy tôi đã tìm được đề tài mới.
-Này hình như ông mới vớ được khoản gì hay sao mà tôi thấy trong nhà có nhiều thứ thay đổi thế . Tôi hỏi.
Như bừng tỉnh anh trở lại với thực tại .
-Ừ thì ông biết đấy, lương như tôi thì sắm sanh được cái gì, từ ngày về nghỉ hưu lẽo đẽo đi làm cái nghề vôi ve có được bao nhiêu, mà ông biết không bao giờ tôi cầm tiền. Cũng may mà cái dạo tháng 5 năm ngoái thằng cháu ở Sài gòn mới mua được cái nhà, trước khi về nhà mới cháu muốn sửa sang lại. Biết mình có biết chút ít về xây dựng, cái nghề học mót ấy mà.Vả lại nơi đất khách quê người nó cũng không biết nhờ ai, nên vợ chồng, bố con bàn nhau nhờ chú vào vừa là người trông coi với đầy đủ ý nghĩa của nó và mình kiêm luôn chức giám sát thi công . Ấy vậy mà cũng được việc, kết thúc công trình vợ chồng cháu tặng luôn mình cái chức “Tổng công trình sư”. Mình đùa , tổng công trình thì có vì việc gì mình cũng làm, còn sư thì có mà “sư hinh” (dân Nghệ nói lái là “sinh hư”).Bạn tôi giãi bày .
- Ông vào Sài Gòn bằng thả hổ về rừng. Tôi đùa nhưng cũng là có dịp nhắc lại với anh những kỷ niệm của hai đứa cùng công tác ở cơ quan thường trực của Cục ở Thành phố Hồ Chí Minh .
Đến đây thì anh vui vẻ hẳn lên, anh kể luôn một mạch, rằng thì là suốt cuộc đời công tác của mình chưa bao giờ anh có được khoản thu nhập như vậy . Đánh giá sự đóng góp của ông chú suốt ba tháng ròng miệt mài với công việc, lại xa gia đình, nhớ bà, nhớ cháu nội nhiều lắm, chẳng bao giờ thấy chú đòi hỏi một chút gì kể cả trong sinh hoạt bình thường. Vợ chồng người cháu đã có chút đãi ngộ xứng đáng. Với số tiền có được anh trích phần lớn đưa cho bà vợ , anh cho rằng đó là khoản thu nhập coi như ba tháng anh đi lao động. Anh vẫn thường kể với tôi, anh có thói quen không giữ tiền bao giờ. Từ khi anh có gia đình, tiền lương hàng tháng anh đưa hêt cho vợ, kể cả từ đồng tiền lẻ. Những lần cơ quan phân phối thuốc lá anh không hút, đem đi bán được đồng nào anh cũng đưa hết cho vợ. Và cho đến bây giờ khi đã nghỉ hưu, lương tháng được bao nhiêu không bao giờ anh cầm. Có lẽ như anh không hề có quỹ riêng, khi đi đâu hay có công việc thì anh bảo vợ đưa cho. Có những lần anh em đồng đội tổ chức liên hoan, tôi thấy anh có vẻ như ngần ngại trong việc đóng góp. Được cái, bạn bè ở với nhau lâu rồi nên mọi việc cũng xuề xoà thôi không ai để ý đến những chuyện nhỏ làm gì. Sau khi đã đưa cho vợ, lần này thì anh giữ lại một ít với ý định đầu tư thay đổi một chút sinh hoạt trong nhà. Nhân hôm vợ chồng cô con gái đến chơi, anh nhờ cậu con rể sẵn xe ô tô đưa anh lên phố tìm mua một cái tivi màn hình tinh thể lỏng. Thế là một phản ứng dây chuyền trong việc thay đổi đồ dùng trong nhà anh diễn ra. Anh thay được cái tivi trong phòng khách, cái của phòng khách chuyển vào phòng con dâu, cái tivi sony anh mua đã mười mấy năm anh để ngoài hiệu cắt tóc của cô con dâu nay lại chuyển vào trong phòng của bà vợ. Thế là như một sự phân phối lại, mỗi người đều có tivi riêng không ai phụ thuộc vào ai. Có điều cái tivi ở phòng khách chuyển vào phòng cô con dâu đã nảy sinh điều bất tiện. Số là cái tivi “Tàu” ấy anh mua từ Móng Cái - Quảng Ninh trong một dịp tiện đường đi chơi, nó vừa to vừa nặng để trong phòng đó có cháu nhỏ nhỡ bất trắc nó rơi xuống thì xẩy ra chuyện khôn lường. Thế là anh bàn với vợ, bán cái máy đó đi hỗ trợ thêm tiền mua cho cháu cái tivi màn hình tinh thể lỏng nhưng nhỏ hơn phù hợp với diện tích của phòng ngủ. Ba cái vô tuyến được đấu mạng truyền hình cáp, ai thích xem chương trình gì tuỳ ý . Hết chuyện cái vô tuyến anh lại khoe tiếp với tôi về cái amply, cái đầu đĩa, bộ loa, cái lò vi sóng v.v...có cái gì mới so với lúc trước anh đều giới thiệu tuốt như thể anh cho đó là một phần công sức đi lao động Sài Gòn của anh dịp năm ngoái. Về gia đình là thế còn về riêng anh, anh chẳng nói điều gì. Bất chợt tôi đứng dậy dạo quanh nhà một vòng để thay đổi tư thế và để tìm một chủ đề khác cho vui vẻ hơn.
Sau một thời gian tôi không đến thăm anh chị, có dễ đã hai năm rồi . Từ cái dạo con dâu anh sinh cháu trai, anh mừng quá báo tin đi khắp nơi. Anh khoe với mọi người anh đã có người ôm ảnh . Theo tập tục quê anh và cũng như sách “Thọ Mai gia lễ” đã dạy : Người già khi mất đi chỉ có cháu nội và là cháu đích tôn mới được vinh dự ôm ảnh ông hoặc bà đi trước quan tài. Thế mới hay, con người ta càng lớn tuổi càng mong đợi những điều sâu thẳm, bình thường khó ai có thể nghĩ ra được. Dạo một vòng qua căn phòng của mẹ con cháu dâu gọn gàng ngăn nắp sạch sẽ, chứng tỏ, mặc dầu chồng đi vắng, nuôi con nhỏ có sự giúp đỡ của ông bà nội và gia đình chị gái chồng, cô con dâu tuy còn ít tuổi nhưng cũng đã biết thu vén. Nhìn vào phòng trong, chắc là phòng của vợ chồng ông, căn phòng nhỏ có mười hai mét vuông nhưng sáng sủa sạch sẽ có cái giường mới bóng lộn, ga đệm đẹp và có vẻ thời thượng . Tôi buột miệng:
-Ái chà chà ông bà dạo này ăn chơi quá, hơn hẳn tụi này rồi, giường đệm sang trọng quá ta...
- Có gì đâu , của bà ấy sắm lấy đấy, tôi lấy đâu ra tiền mà có đồ sang trọng ấy. Chỗ tôi nằm là đây này. Anh kéo tôi quay lại phòng khách và chỉ cho tôi cái ghế kết hợp và nói.
Cái ghế kết hợp nghĩa là ngày gấp lại thành ghế, đêm kéo ra thành giường. Anh đọc luôn mấy câu thơ: Ngày làm ghế đêm ngả ra làm phản/Cũng trên chăn dưới đệm đàng hoàng/Khi trở lưng tiếng cọt kẹt râm ran/Gây mất ngủ vô tình, ai tỉnh giấc/Tấm ván gỗ khi mùa đông giá lanh/Khi Xuân sang, Hè đến, Thu về/Gắn bó cùng tôi năm tháng chở che/Và chung sống với quảng đời còn lại...
- Ông định chung thân với cái “giường” này hay sao mà nói vậy .Tôi không đồng ý, vặn lại.
- Đành vậy thôi, biết làm sao được, sức cùng lực kiệt rồi, sống dựa vào mấy đồng lương hưu thì làm sao mà đòi sang trọng hơn được, thời buổi kinh tế thị trường ông ạ, cái gì nó cũng có giá của nó, ai kiếm được nhiều tiền người ấy có quyền, tiền và quyền lực gắn liền nhau mà. Mùa đông cũng như hè, có vậy. Mùa đông thì có thêm cái đệm mút đểu tôi mua chín chục. Cô con gái hứa mua cho cái đệm cứng và cái chăn thu nhưng chắc nó bận nhiều việc quá nên quên, cũng thôi vậy. Mình vẫn chịu đựng được. Anh tâm sự tiếp và giọng nói có phần chũng xuống sâu lặng và chua chát.
- Thế suốt năm ông ngủ ngoài này à, ông bà ly....? Tôi buột miệng, biết mình đã nhỡ lời nhưng không rút lại kịp.
- Ly với chả tán cái gì, ở cái thời buổi trên bảo dưới không nghe thì mình có cái quái gì đâu mà mơ với mộng.
- Ồ! thế mẹ con cháu đi đâu mà nãy giờ tôi không thấy? Tôi đánh lãng sang chuyện khác.
- Số Ông đen rồi, mẹ nó sáng nay xin phép đi mua sắm đồ làm tóc, nhân tiện mua cho bố nó mấy thứ. Con cậu đích tôn ôm ảnh của tôi sáng nay đi học rồi, cháu ngoan lắm ra đi khoanh tay chào ông nội hẹn ông chiều về đánh cờ nhé. Cháu ngoan lắm, mấy người vẫn đùa tôi : Cháu ngoan hơn bố nó ! ! ! .
- Thế còn....tôi hỏi
Như hiểu ý tôi anh vội đáp :
- Còn... ở nhà có hai cái bóng, người ở ngoài quán, người ở trong nhà, hoặc đổi chỗ, thế thôi. Và ít ra cũng hàng tiếng đồng hồ không ai nói với nhau câu nào, kể cả lúc ăn cơm. Cơm ai người ấy xới, ăn xong lặng lẽ đứng dậy, chả nhẽ bát ai người ấy rửa thì thật chả còn gì để nói nữa. Ông thấy đấy, từ lúc bà ấy đi chợ về đến giờ, vẫn biết ông là bạn thân của tôi, ông vào với tôi, nhưng bà ấy có hỏi ông câu nào đâu. Cũng may ông là đàn ông...
Tôi hiểu được tâm sự của anh và không hỏi thêm câu nào nữa , nhưng anh thì khác. Như bắt mạch được suy nghĩ của tôi anh nói luôn một mạch, những chuyện anh nói như chưa được nói ra với ai bao giờ. Giờ đây gặp được người bạn tâm đầu ý hợp anh như muốn dốc hết bầu tâm sự. Cũng may mà chúng tôi chỉ có hai cốc nước chè tươi, không ai có bia rượu gì, không thì anh sẽ bị chị nhà gán cho cái tên thường trực “Kẻ Say rượu”. Điều này hình như trong nhà anh đã từ lâu, vợ anh, con gái anh và cả con trai nữa vẫn nhìn anh với con mắt như vậy. Có chăng còn lại cô con dâu, dù sao cháu cũng mới về làm dâu, nói năng nhận xét cũng lựa chiều không bao giờ cháu nhận xét hàm hồ, vả lại những lúc anh uống rượu không bao giờ anh nói chuyện với con dâu.
Đến đây bất chợt anh quay sang chuyện gia đình cháu trai. Anh kín đáo khoe với tôi và xin tôi đừng nói ra trước mặt con dâu anh. Anh khen con dâu anh ngoan, rất ngoan nữa là đằng khác. Anh dẫn hình ảnh, một đứa con gái nhà quê, mười tám tuổi còn thiếu mấy ngày nữa đã đi làm vợ và làm dâu , mười chín tuổi làm mẹ. Và tai hoạ ập lên đầu nó, làm mẹ được hai tháng chồng tái nghiện , bằng mọi cách khuyên răn và chữa chạy cho chồng không được, thất vọng . Con vừa sáu tháng chồng vào trung tâm cai nghiện . Bao đêm ôm con khóc, khóc khô cạn cả nước mắt . Con dâu khóc, anh cũng khóc, anh khóc khàn cả tiếng anh khóc cho thân phận anh và anh khóc thương cho đứa con dâu, nó chỉ mới bằng tuổi cháu gái anh. Anh khóc không cho ai biết . Anh làm thơ, và anh đọc cho tôi bài thơ “Trông cháu” trong điện thoại hôm anh vừa làm xong, làm cho tôi cũng khóc theo anh. Trong điện thoại anh đọc: Có những cơn gắt ngủ/Cháu khóc oang cả nhà/Nén lòng nhìn cháu khóc/Mắt ông nhoà lệ theo... Ông buồn vì con dại/nên cháu ông khổ lây/Bố cháu đi cai nghiện/Cháu theo ông suốt ngày...”Tình cảm ông cháu là thế đó, tôi hỉểu và không khóc theo thế nào được. Cháu đi đã được gần hai năm, còn khoảng một tháng nữa cháu sẽ về. Nói đến chuyện cháu về anh cũng không vui lắm, vì đây không còn là lần đầu tiên cháu trở về. Anh đã hai lần giang rộng cánh tay đón cháu từ trung tâm cai nghiện của thành phố về nhà. Lần đầu, ừ thì là lần đầu tiên anh chưa hề có kinh nghiệm. Anh đón cháu với đầy đủ tình thương của người bố, lần đó anh chị đã lo cho cháu đi cai nghiện tự nguyện, mỗi tháng gia đình phải chu cấp toàn bộ, Nhà nước chỉ hỗ trợ chút ít . Anh xin Trung tâm cho cháu ra về trước một tháng để đưa cháu đi Sài Gòn. Anh nuôi hy vọng lớn, đưa cháu vào Sài Gòn nhờ mấy người bạn của cháu anh giúp đỡ tìm công ăn việc làm để cháu lập nghiêp Nghiệp thì không lập được mà làm cho anh chi xuýt nữa khuynh gia bại sản. Cũng may mà lúc đó anh chị vay được tiền con gái để đưa con đi chứ không thế chấp cái căn hộ quân đội phân cho anh thì có mà ra đứng đường chứ làm gì được ra mặt đường như bây giờ. Ở Sài gòn bốn tháng anh chị ra về, tay trắng lại hoàn trắng tay. Vào được mấy ngày ngựa quen đường cũ. Anh chị không ngờ câụ con trai đã thành tinh ở cái đất Đô Thành này rồi. Lần này là lần thứ ba cậu vào Sài Gòn và không còn ngõ ngách nào là cậu không biết. Khi đi cùng bố trên tàu vào Sài Gòn cậu đã làm quen được với một con nghiện. Nơi đất Đô thành, mấy chục triệu đồng đã lần lượt ra đi, không kể anh đã ngậm bồ hòn khen ngọt vào nhà hàng chuộc lại cái xe máy mà cháu gọi anh bằng cậu mua giúp để Cậu có phương tiện đi lại và cái đồng hồ đắt tiền cháu anh mua tặng . Cháu anh quý cậu, cho cậu sử dụng cả căn nhà mà khách cứ năn nỉ thuê ba triệu rưỡi một tháng. Nơi ăn chốn ở đàng hoàng là vậy mà cậu con trai quay gót vẫn cứ quay. Những ngày trong đó không có ngày nào là anh không gọi điện cho tôi. Tôi vẫn nhớ như in cái ngày đầu tháng bảy năm hai ngàn lẻ bốn ấy , anh điện thoại đọc cho tôi nghe bài thơ trong tiếng nấc nghẹn ngào, anh như chắp tay van xin con trai anh /Bố mong con trở lại buổi ban đầu/đừng xây nữa những lâu đài bằng cát/lộng lẫy nguy nga chỉ được trong dây lát/sóng gió xô vào tất cả chỉ bằng không/trước mặt con là biển cả mênh mông/ con thuyền nhỏ một mình con chèo lái/ Và anh rất tin tưởng Nấc thang đầu nay con mới bước lên/Mầm hạnh phúc đang chờ con phía trước/Đi con nhé giang tay và vững bước/Chỉ mình con quyết định được đời con..
Sau lần đó anh chị lại tiếp tục tìm công ăn việc làm cho cháu. Cũng may lần này chính con một người bạn của chị đã nhận cháu vào làm. Làm đủ nghề , trông coi nhà hàng karaoke, tiệm cắt tóc rồi trở lại nghề lái xe cho xếp. Lái xe bốc vác hàng v.v.. và v.v..việc gì cháu làm cũng tốt đươc anh chủ mến mộ. Được một thời gian cháu ngon ngọt xin anh cái điện thoại di động, con ngoan anh chả tiếc gì, bỏ ra một triệu chín mua cái máy mới tinh cho cháu. Hai tháng sau anh gọi điện cho tôi hớt hải kêu rằng chết rồi ông ơi cậu con trai lại sinh chuyện rồi, hôm qua nó kêu đi làm vào mua xăng ra mất hết cả điện thoại và cả ba triệu đồng của cửa hàng, sợ mất mặt với cháu con của bạn, người đã cưu mang cho con có công ăn việc làm mấy tháng nay, anh chị đã ngậm đắng nuốt cay mang ba triệu đông cho con nộp vào quỹ và hứa sẽ mua cái điện thoại khác để đi làm cho tiện theo dõi (Đó là quan điểm của chị). Đêm đó cháu không về nhà, bảo là cửa hàng có việc và sáng hôm sau khoảng mười giờ cháu về có bạn gái và đứa cháu gọi anh ấy bằng ông vì anh là em kết nghĩa của bà nội nó. Cháu gái cũng có bạn trai đi cùng về để động viên gia đình về chuyện mất mát hôm qua, cũng may chỗ quen thân với gia đình nên cữa hàng cũng không căn vặn gì về chuyện mất mát,chỉ anh chị mất tiền thôi. Những gì xẩy ra chắc chỉ một mình anh hiểu...
Tôi là bạn thân của anh, nên có điều gì anh cũng tâm sự với tôi. Sau lần đó chính cô gái cùng về với con trai sau cái hôm mất tiền ấy là con dâu anh bây giờ.Và đến cái lần thứ ba này thì anh thất vọng thực sự . Hôm cháu ra Phường để đi trại , cháu nói với anh ”Bố ở nhà nuôi cháu hộ con” Hai năm rồi anh đã làm được điều đó, còn một tháng nữa con anh về, cháu nội anh ngoan lắm cháu biết đủ điều. Tháng nào hai mẹ con cũng lên thăm bố, khi về cháu nội anh kể nhiều chuyện về bố nó. Nhưng hôm nay gặp anh, tôi thấy anh vẫn buồn, rất buồn.Anh bảo tất cả đang ở phía trước chưa có thể nói trước điều gì cả. Anh bảo, tháng trước anh viêt cho con trai một lá thư và gửi kèm bài thơ anh viết tặng cháu. Bài thơ hay và sâu sắc lắm, nặng nghĩa tình bố con. Anh đưa cho tôi xem bài thơ :
Đêm nay trời trở rét ,
Con có lạnh lắm không
Bố nhớ con khôn xiết
Xứ Đoài- gió mênh mông
Lời thơ mới sâu sắc thân thiết làm sao, trong cơn giá lạnh của mùa đông anh nhớ con anh đang chịu cái rét của xứ Đoài và anh lý giải;
Giận con ư .? - có giận
Thương con ư ? Thương nhiều
Hơn hai chục năm trời con biết được bao nhiêu
Đong sao hết được nỗi niềm – thương giận
Con khờ dại nên cuộc đời lận đận
Bởi dam mê con đã trượt vết dài
Bỏ mặc khuyên răn , con phung phí sức trai
Bố gắng sức nào có ngăn lại được.
Tỉnh lại đi con, hãy hướng về phía trước
Vợ trẻ con ngoan mong đợi rất nhiều
Để bé lớn lên không phải sống liêu xiêu
Cho vợ trẻ có một nơi nương tựa
Bởi quỹ thời gian bố mẹ không nhiều nữa
Mai bé lớn lên biết trông dựa vào đâu?
Vứt bỏ đi con, hãy làm lại từ đầu
Đừng do dự - ngẩng cao đầu mà bước
Tỉnh lại đi con - Bố biết con làm được.
Đêm cuối đông 2008
Đọc xong bài thơ đôi mắt tôi cũng nhoà lệ. Cao thượng quá, ân đức quá, thật danh bất hư truyền. Lúc còn công tác chúng tôi vẫn rất tôn trọng anh.Anh là người hiểu rông, biết nhiều, nắm bắt vấn đề nhanh. Anh vẫn là sếp của chúng tôi . Tôi nhớ lại đã có lần anh khoe với tôi, anh là hậu duệ cụ Trạng Nguyên có danh tiếng, bố anh là ông sứ thuốc, người đã dạy anh cầm bút viết lên chữ nho đầu tiên, anh viết chữ nho rất đẹp, anh hiểu nhiều về Hán Nôm. Chính Cụ cũng đã dạy anh sống và làm người. Phải chăng những đạo lý đó bây giờ hun đúc trong anh, toả nên hồn thơ thấm đậm lòng người, mà anh đã giành tất cả cho cậu con trai của anh .Thương thay, tình cảm của anh đã không thấu được đến tâm can u muội của kẻ nghiện ngập. Cái gì đây, cái gì đã làm mê muội hồn người, đã làm tăm tối một tâm hồn trai trẻ. Lẽ sống đâu rồi, khi tôi nghe anh kể nốt đoạn, hôm chị nhà lên thăm cháu anh gửi cho cháu bức thư và bài thơ đó. Nhưng than ôi! cháu đã không thèm đọc lá thư của bố gửi và cả bài thơ nữa. Có thể nói bài thơ anh đã viết bằng máu và nước mắt để gửi cho đứa con yêu của mình thế mà bây giờ không được chấp nhận. Anh buồn thực sự, nghe chuyện này tôi cũng buồn lây, chia sẻ với anh và không biết còn một tháng nữa cậu ấm về nhà thì sẽ ra sao đây .
Bây giờ Ông Công, Ông Táo đã sắp về thượng giới rồi, không biết những chuyện anh tâm sự với tôi hôm nay có kịp gửi Táo Quân tâu với Ngọc Hoàng để Người có cách gì giúp anh bạn tôi vơi đi một phần nỗi buồn u uất trong phần cuộc đời còn lại của mình . Cú điện thoại di động cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi , tôi quên mất khi đi vợ tôi dặn về sớm còn lo chuyện thắp hương. Tôi xin phép anh ra về, anh không bằng lòng vì anh có ý định hai chúng tôi sẽ ra nhà hàng gần đó làm một chầu cuối năm cho thoả chí. Nhưng lệnh ông không bằng cồng bà. Chuông điện thoại lại reo. Vì biết không nên làm gì tổn hại đến tình cảm vợ chồng tôi, nên anh bằng lòng để tôi về và không quên hẹn gặp lại sau tết, tốt nhất là sau khi cậu ấm về chắc còn nhiều điều tâm sự sâu sắc hơn nữa . Tôi biêt anh còn nhiều điều muốn nói, vì khi cầm chặt tay tôi, mắt anh ngấn lệ, anh nói trong nghẹn ngào
-Tớ thèm một tình cảm vợ chồng như cậu...
Một buổi sáng với anh , ra về lòng tôi nặng trĩu , thương và mến anh...
……………………………………………………
MỘT NĂM, BA THÁNG VÀ MƯỜI TÁM NGÀY SAU…
…Mãi lo công việc nhà cũng như công việc xã hội, tôi quên mất lời hẹn là sẽ đến thăm anh sau cái buổi sang đáng nhớ ấy. Hôm nay nhân buổi rỗi việc tôi rẽ đến thăm anh .
Đến đầu nhà, vẫn cái quán nước chè xanh đó , một vài người khách vẫn ngồi uống nước trong quán của anh bạn tôi . Đảo mắt nhìn qua một lượt tôi không thấy anh đâu , nhìn cái không khí có điều gì hơi khác lạ ,tôi hơi chột dạ. Dựng xong chiếc xe máy vào vị trí hợp lý trên vỉa hè nhà anh, tôi tự tìm cho mình một chỗ ngồi như bao người khách uống nước khác. Một lúc sau thấy chị từ trong nhà bước ra quán, chị ngồi đúng vào cái ghế màu vàng dành riêng cho chủ quán . Hình như ai đến đây cũng nhận ra điều đó, dù có ythiếu ghế ngồi thì tự tìm cho mình cái ghế khác, còn cái ghế vàng đó luôn dành riêng cho chủ quán. Đợi chị ngồi ổn định , tôi xích đến gần :- chào chị.
Chi ngước lên nhìn tôi, nhận ra người quen, chị nhếch mép chào đáp lễ. Nhưng lần này khác hẳn, tôi nhìn chị mắt thâm quầng và nhứa đựng một điều gì khác lạ, u buồn.
- Anh đâu chị - tôi hỏi
- Ông ấy trong nhà, mời anh vào .
Chị chỉ đường cho tôi vào phòng khách. Khác với lần trước. Anh chị mới thay đổi vị trí trong nhà . Phòng khách trước đây tôi đã ngồi nói chuyện với anh bây giờ đã được kê lại . Tôi nhận ra có một cái tủ gỗ mới mua, giường cuả anh chị được kê dưới ban thờ. Còn phòng khách được kê sang chính cái phòng mà anh chị ngủ trước đây. Đi theo chị vào phòng, tôi nhìn thấy anh đang trong tâm trạng buồn u uất. Cái bàn uống nước được kê vào giữa hai cái ghế đơn cạnh cái cửa sổ lớn. Đối diên với bàn uống nước là một tấm gương to và một cái ghế salon dài . Tôi bước vào, nhìn thấy anh trong tấm gương thân hình xọm rọm. Một cảm giác lạ, bất giác tôi nghĩ nhà anh chị đang có chuyện gì chẳng vui . Từ nãy đến giờ tôi vẫn chưa nhìn thấy cô con dâu và đứa chấu đích tôn của anh chị đâu cả.
Quay về phía anh , anh chìa tay bắt tay tôi nhưng không chào thành tiếng và không xởi lởi như lần trước. Bên cạnh anh là hai vò rượu mà tôi đã có lần được thưởng thức. Lần này thì anh mời tôi uống rượu, nhìn hình dáng anh, tôi biết anh đang uống rượu và hình như đã uống hơi nhiều nên giọng nói của anh không còn được khoẻ và sảng khoái như lần gặp trước.
Anh rót rượu ra. Không, không phải rót mà anh dùng cái ly lớn múc từ trong bình cái ra, chia làm hai cốc và mời tôi uống . Như lần trước thì tôi từ chối, song lần này không hiểu sao nhìn động tác của anh mời bắt buộc tôi phải uống. Anh nâng cốc lên chạm mạnh vào cái cốc của tôi . Tiếng kêu phát ra từ hai chiếc cốc thuỷ tinh danh mà lạnh lùng làm tôi hơi chạnh lòng. Anh uống, khác với lần trước , lần này cốc rượu vừa đưa lên miệng đã vội vàng chảy tuột vào cuống họng của anh. Anh đặt cái cốc hơi mạnh tay xuống cái bàn kính . Anh vẫy tay ra hiệu cho tôi múc rượu nữa , tôi bắt buộc khước từ vì tôi không thể nào uống được nữa , tôi thành thật xin anh. Anh kéo tay tôi ngồi xuông, mắt anh rướm lệ. Anh khóc thực sự , anh khóc như khóc với một người thân. Anh nói không ra tiếng, giọng anh lạc đi không biết vì rượu hay vì một cảm xúc mạnh nào đó. Tôi chỉ nghe được một câu đứt đoạn :
- Tôi buồn quá ông ạ ,
Lúc đó chị chạy vào đỡ lời. :
_Ông ấy uống nhiều quá , từ sang đến giờ ông ấy buồn và uống hơi nhiều. Ông ấy có một nguyên tắc là không bao giờ giãi sầu bằng rượu cả, đây là lần phá lệ .
Anh giơ tay lên bấm đót và lẫm bẩm :
- Một năm , ba tháng và mười tám ngày.
Tôi thực sự không hiểu ý anh định nói điều gì . Anh lại giơ tay chỉ chỉ vào tôi :
- Từ cái ngày ông gặp tôi, tôi hẹn ông khi cháu về đến chơi . Nó về đến nay đã được ngần ấy thời gian . Nay không giữ được …. Sáng…nay bắt..buộc nó phải vào lại rồi .
Anh nói ngắt quảng , giọng lẫn trong tiếng nấc vì giận dỗi và nuối tiếc.
Tôi như vỡ oà ra những điều anh đang đau , nỗi đau giận con, thương cháu . Tôi biết anh buồn nhiều , vì đây là lần thứ mấy anh chứng kiến con trai anh phải cho tay vào còng để vào trại cai nghiện.
Nhận ra điều đó tôi tìm lời động viên anh chị . Nhưng bất lực. Nỗi đau của anh lần này tăng gấp bội .Lần trước cháu nó còn dại dột, lần này cháu đã trưởng thành, đã có vợ có con. Vợ trẻ đẹp con ngoan cũng không lôi kéo cháu ra khỏi mê hồn trận . Nghe đâu cháu lại còn chuyển sang một hình thức chơi khác mà dân ghiền gọi là “Đập đá”. Tôi biết nhà anh có mạng internet anh tra mạng thường xuyên, nên anh rất rõ tác hại của trò chơi này.
Anh nói được với tôi cái mốc thời gian đó rôi ngả lưng ra phía sau , anh xoài người thở đều đều . Tôi nhận ra anh đã ngủ được , anh ngủ được lúc này là may mắn lắm . Ngủ để lấy lại sức sau những vật lộn tinh thần . Để anh ngủ yên tôi thăm hỏi chị dăm câu chuyện và gặp hai mẹ con cô con dâu nhưng cũng trong tâm trạng buồn . Biết có động viên gì thêm cũng không gỡ được vấn đề gì . Tôi xin phép chi ra về.
Trên đường về , tôi miên man nghĩ về một người bố đã đếm từng ngày về đứa con trai lầm lỡ được sống bên cạnh mình và vợ con nó .Tôi thương anh và thầm hứa sẽ đến thăm anh trong một ngày gần nhất để động viên anh.